
Nghe thông tin Lực lượng Thanh niên xung phong Thành phố Hồ Chí Minh huy động nhân sự hỗ trợ khẩn cấp cho tỉnh Khánh Hòa, tôi cảm thấy tim mình như thắt lại. Những hình ảnh bà con chạy lũ, những mái nhà chìm trong nước, những ánh mắt đỏ hoe sau mưa lớn… khiến tôi không thể ngồi yên. Đêm đó, khi nhận thông báo của đơn vị, tôi chỉ mất vài phút để quyết định. Tôi thu xếp vội vài bộ quần áo, gửi lời nhắn cho gia đình rồi lập tức có mặt tại điểm tập trung. Không hiểu sao, dù là lần đầu tiên đi trong một đội hình lớn như vậy, tôi không cảm thấy lo lắng, ngược lại, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: “Bà con nhân dân tỉnh Khánh Hòa đang cần mình”.

Khi bước lên xe cùng anh em, tôi cảm nhận rất rõ tinh thần của mọi người. Ai cũng mang theo sự khẩn trương, trách nhiệm và một tình cảm rất sâu nặng dành cho đồng bào miền Trung. Điều đó khiến tôi hòa nhập rất nhanh. Tôi không nghĩ mình là “người mới”, mà là một thành viên đúng nghĩa của tập thể Thanh niên xung phong Thành phố. Trong suốt hành trình, tôi cùng anh em bốc xếp hàng, nâng từng thùng nhu yếu phẩm, sắp xếp, chuyển tải… Mỗi đợt bốc dỡ là vài chục tấn hàng, nhưng không ai than thở. Những chuyến xe chở đầy hàng cứu trợ lăn bánh trong đêm, mỗi thùng hàng, mỗi phần quà đều là tình cảm của người dân thành phố mang tên Bác gửi đến đồng bào Khánh Hòa, nên ai cũng quyết tâm, cố gắng hết sức mình, chuyển hàng nhanh nhất có thể.

Tôi công tác tại đơn vị có tính đặc thù, thường xuyên đối diện với nỗi mất mát của nhiều gia đình, vì vậy, trong những lúc như thế này, tôi càng hiểu hơn giá trị của việc kịp thời hỗ trợ để giảm bớt đau thương cho người khác. Đối với tôi, chuyến đi này không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là một trải nghiệm đặc biệt, một cột mốc trong công việc và trong chính cuộc sống của mình. Tôi cảm thấy tự hào khi được đứng trong hàng ngũ Thanh niên xung phong Thành phố Hồ Chí Minh, được làm việc bên cạnh những đồng chí, đồng đội luôn hết lòng vì nhân dân. Mai này có đi đến đâu, làm gì thì ký ức về những ngày hỗ trợ Khánh Hòa sẽ mãi theo tôi. Nó nhắc tôi rằng: khi chúng ta biết sống vì nhau, chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Nguyễn Mạnh Cường
Khánh Hòa, tháng 11/2025