Liên kết website

 

Số lượt truy cập
31264207
Nhật ký của Mẹ

       Tự khi nào ấy nhỉ, trong cuốn sổ tay của ba mẹ đã dày thêm những trang viết dành cho con, những dòng chữ đầy ắp thương yêu, cứ thế tuôn chảy…
       Ngay từ nhỏ con đã nổi tiếng rất “khó tính” từ miếng ăn đến giấc ngủ. Hơn 2 năm ròng, ba mẹ thao thức cùng con với những cơn khóc đêm dai dẳng bởi con bệnh. Những căn bệnh thường xuyên của con có khi kéo dài đến nửa năm. Các bác sĩ, y tá cũng quen thuộc với hình ảnh khi thì ba, lúc thì mẹ thay phiên nhau đưa con đi tái khám, hay chăm con nằm viện, đến nỗi chỉ cần nhìn thấy con là họ nhận ra ngay.


       Thương con gái, ba mẹ đã đi khắp nơi tìm thầy thuốc chữa bệnh cho con với hy vọng “phước chủ may thầy” mà con hết bệnh. Ngoài việc quan tâm đến việc chăm sóc sức khoẻ của con nhiều hơn, mẹ còn lân la tìm hỏi những mẹo vặt chữa bệnh trong dân gian, rồi áp dụng cho con. Vì con hay bệnh nên mẹ thành ra kỹ tính lúc nào không hay, bởi mẹ biết sức đề kháng của con yếu lắm, không cẩn trọng là con bệnh ngay. Cứ thế, con lớn lên từ vòng tay ấp ủ của ba mẹ. Gần 2 tuổi ba mẹ vẫn còn xay cháo cho con ăn chứ con nào có ăn được cơm đâu. Mẹ nhớ lúc đó ba mẹ đã ao ước, giá như con mình ăn được cơm nhỉ! Đến hai tuổi rưỡi thì con cũng biết ăn cơm nhờ cô giáo ở trường tập cho, ba mẹ đã mừng vui khôn xiết. Nhưng ngặt nỗi, con lại có thói quen ăn ngậm, rồi còn mắc chứng trào ngược dạ dày, ăn vào lại hay bị nôn ra, làm ba mẹ nhiều phen “hú vía”. Mỗi bữa ăn của con kéo dài đến 2 tiếng đồng hồ, có khi vẫn chưa xong. Mẹ cứ loay hoay đút cho con ăn cả ngày bởi con ăn quá lâu, cứ hết bữa ăn này là đến cữ ăn lần sau. Thấy sách báo đăng bài chỉ dẫn cách làm món ăn ngon cho bé, mẹ lại tập tành chế biến, trang trí thức ăn của con sao cho thật hấp dẫn, sử dụng nhiều loại nguyên liệu chế biến, để con ăn được đủ chất và cảm thấy ngon miệng hơn. Mẹ cũng cố gắng giảm dần thời gian cho con ăn bằng cách tập cho con thói quen ăn nhanh hơn.
       Nghe mọi người động viên rằng đến ba tuổi là bé sẽ qua đốt, ba mẹ đã mong chờ đến ngày đó, nhưng kết quả, con vẫn chẳng đỡ tẹo nào, vẫn cứ còm nhom, bệnh tật liên miên. Không còn cách nào khác để cho con bớt lệ thuộc vào thuốc kháng sinh, mẹ đã trồng một số cây thuốc nam quanh nhà và tập cho con uống khi trái gió trở trời để phòng bệnh. Buổi sáng khi trời lạnh, mẹ pha cho con một chút nước gừng uống cho ấm bụng; mẹ hái hoa khế, hoa đu đủ chưng với đường phèn hoặc giã lá rau tần dày lá cho con uống khi con có dấu hiệu ho hen; mua cam cho con uống để tăng sức đề kháng. Khi trời nóng, mình mẩy con nổi đầy sảy, ngứa ngáy khắp người, mẹ ra vườn hái rau má, lá cúc dại, vào mùa thu hoạch khổ qua, ba còn ra ruộng xin người ta dây khổ qua về xắt, phơi để dành, nấu nước tắm cho con. Buổi tối, trước khi ngủ, mẹ còn cho con uống mật ong, súc miệng bằng nước muối cho con tránh bị viêm họng. Miệt mài như thế gần một năm thì có tác dụng thật, lần đầu tiên con có dấu hiệu bệnh nhưng đã tự hết mà không cần dùng đến kháng sinh, mẹ vui mừng vì cuối cùng đã tìm được “thuốc” cho con.
       Giờ đây đã năm tuổi, con đã tự thân vượt qua được những căn bệnh nhẹ khi thay đổi thời tiết, mẹ đã phần nào yên tâm hơn về sức khoẻ của con. Con đã tự xúc được thức ăn cho vào miệng, dù ăn vẫn còn chậm hơn các bạn. Mẹ cố gắng tập cho con từng chút một để con gái tiến bộ hơn.
       Thấy con nhút nhát , nhất là khi gặp người lạ hoặc đi đến đám đông, ba mẹ đã tập cho con biết hoà nhập, biết nhường nhịn những em nhỏ tuổi hơn, dạy dần cho con những kỹ năng sống, phòng khi không có ba mẹ bên cạnh con vẫn tự ứng xử và làm chủ bản thân mình. Mẹ nghe bà ngoại kể, con đã tự ôm con heo con bằng len vào lòng ngủ một cách ngon lành khi ba mẹ bận trực không thể nằm bên cạnh; con cũng không còn khóc lóc, nhõng nhẽo, tranh giành đồ chơi với các bạn. Và mẹ thật sự ngạc nhiên khi con được cô giáo khen. Mẹ thấy hạnh phúc khi lần đầu tiên nhìn thấy con được nhận phần thưởng trong lễ tổng kết năm học. Nghe con hồn nhiên khoe: “Con được nhiều bông sen lắm vì đi học đều, không còn nghỉ học đi bác sĩ nữa”, mẹ rưng rưng nước mắt.
       Cảm ơn con đã đến với ba mẹ , để ba mẹ biết hi sinh cho con, biết sống trách nhiệm và nâng niu tổ ấm của gia đình. Cảm ơn những tiếng cười trong trẻo của con, đó chính là niềm hạnh phúc của ba mẹ.


Thương Lê
 

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                                    Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                         ĐT: (028) 38 249 623; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                    ĐT: (028) 38 249 623; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn