Liên kết website

 

Số lượt truy cập
31686389
Thêm một ngày…
       Đất Sài thành thoáng mưa, rồi chợt nắng nhưng năm nay mùa mưa lại dài hơn, rả rích hơn, … dường như trong cái không khí lạnh lẽo đó cũng có cả sự chờ đợi và hi vọng.
 
       Hôm nay, trời lại mưa, những cơn mưa phùn cuối thu cũng đủ để lòng người cảm thấy se lạnh. Không khí trong phòng đang im lặng, bỗng nghe một tiếng quát lớn: “Mẹ để con đi!”. Mọi người ngơ ngác nhìn, trước cổng Trung tâm có hai người phụ nữ vừa bước xuống từ hai chiếc xe ôm. Từ xa tôi đã nhận ra cô, người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, mái tóc đã điểm màu sương gió, dáng người nhỏ bé, hai ống quần xắn cao, đưa đôi tay gầy gò chỉnh sửa lại trang phục, đi cạnh là cô con gái đã ngoài hai mươi, khuôn mặt cáu kỉnh, miệng lầm bầm: “Mẹ đừng kéo con nữa!”.
 
       Đây không phải là lần đầu tiên cô đưa em đến, nhưng lần này tôi trông cô có vẻ mệt mỏi, chán chường hơn, từ dáng người đến nụ cười đều nói lên điều đó. Ẩn sâu trong đôi mắt suy tư và vầng tráng nhăn nheo của cô là sự chờ đợi, tin tưởng đứa con gái bé bỏng sẽ mang lại niềm hạnh phúc cho cô. Là con riêng nên em được cô bao bọc, yêu thương hết mực, cô cố gắng bù đắp mọi thứ để em không thấy mặc cảm, thiệt thòi hay thua kém với bạn bè. Ngày tháng trôi qua, em lớn lên trong sự nuông chiều mà thiếu đi sự cứng rắn dạy bảo của cô. Khi thấy em xin tiền ngày một nhiều, làn da nhợt nhạt, người gầy nhom lại hay thức khuya, cô bắt đầu cảm thấy lo và sợ … Đáp lại sự lo lắng ấy là sự nghiện ngập và sống ngày một buông thả. Ngỡ ngàng, chua xót trước sự hư hỏng của em, cô nhẹ nhàng khuyên bảo và cùng em trải qua những cơn đau đớn, vật vả khi “đói thuốc”. Một ngày, hai ngày, rồi một tháng, hai tháng, … nhưng lý trí của em vẫn không thể thắng được sự giày vò, đau đớn về thể xác, em lại tìm đến “nó”. Không còn cách nào khác, cô lựa lời khuyên nhủ và đưa em vào trung tâm cai nghiện. Em trở lại đây bao nhiêu lần, cũng là bấy nhiêu lần tim cô muốn rớm máu; là bấy nhiêu lần cô lo lắng hồi hộp giấu người chồng sau, gom góp từng đồng cho em; là bấy nhiêu lần trên đường đi cô lo sợ, miệng cô không ngớt cầu nguyện, cô sợ em sẽ đổi ý bỏ về, sợ em bảo xe ôm rẽ sang đường khác, sợ không đi đến được trung tâm và sợ nhất là không còn thấy đứa con gái bé nhỏ của mình nữa.
 
       “Khi con bé được hai tuổi, cha nó bỏ đi, nó sống thiếu tình thương và sự dạy bảo của cha. Tôi lo và thương cho nó lắm! Rồi ai sẽ lo cho nó nếu tôi nằm xuống đây!”. Cô nói mà nước mắt cứ không ngừng tuôn ra, cứ như đã lâu rồi cô không được khóc vậy. Kể từ ngày người ấy bỏ mẹ con cô ra đi và khi nhìn thấy đứa con gái trượt dài trong hư hỏng, cô đã cố dằn cho những giọt nước mắt chảy vào trong. Vậy mà, hôm nay những giọt nước mắt ấy đã quay trở lại với cô, có lẽ sự chịu đựng của cô đã quá sức, đã đến lúc không thể dằn, không thể nén được nên cứ thế nó tuôn ra. Dòng nước mắt ấy làm cho tôi - một người lạ - cũng cảm thấy đau thắt lòng, vậy mà em lại dửng dưng, vô cảm như không có chuyện gì.
 
       Nhìn đứa con gái khuất dần sau hàng cây khi bảo vệ đưa đi khám sức khỏe mà cô chẳng nói được lời nào. Nghe em nói với lại: “Mẹ nhớ đóng cho con mỗi ngày năm mươi ngàn đó”, cô khẽ gật đầu, cái gật đầu ấy giống như phản xạ tất yếu của một thói quen. Nhìn cô, tôi thấy được sự chơi vơi, vô định, bao nhiêu đau khổ đời người có lẽ cô đã trải qua. Song, trong cô vẫn hiện hữu niềm hy vọng, hy vọng ngày mai em sẽ hiểu cô, đến bên cô và nói: “Con xin lỗi mẹ, mẹ đã khổ vì con quá nhiều!”, chỉ cần bấy nhiêu đó thôi là cô đã cảm thấy hạnh phúc và an lòng lắm rồi. Tôi tự hỏi: “Hạnh phúc là gì? Đơn giản vậy thôi sao?”, nhưng sao cô khó chạm đến quá! Không biết đến bao giờ, bao giờ em mới hiểu được nỗi lòng của một người mẹ như cô.
 
       Là bậc làm cha, làm mẹ ai cũng muốn dang tay giúp đỡ con cái đứng lên khi chúng vấp ngã, nhưng điều quan trọng là chúng có muốn đưa tay ra và đứng dậy hay không? Dù gia đình và xã hội có cố gắng giúp chúng thì sự cố gắng ấy có chăng là ép buộc chúng đứng lên để họ có thêm một ngày được nhìn thấy mặt con, rồi lại thêm một ngày, thêm một ngày chờ đợi và hy vọng…
 

Ánh Tuyền 

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                                    Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                         ĐT: (028) 38 249 623; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                    ĐT: (028) 38 249 623; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn