Liên kết website

 

Số lượt truy cập
33179865
Chiếc áo khoác

       Mỗi khi bước ra đường, bắt gặp những gam màu vàng là lòng tôi đau nhói. Tôi lại nhớ da diết về mẹ. Những giọt nước mắt đang chờ sẵn cứ thế tuôn ra.

        Ngày vào thăm tôi, mẹ mặc chiếc áo khoác màu vàng đã bạc màu, sờn cả hai vai, nhìn rất cũ kĩ. Tôi vô tư hỏi: “Áo này cũ quá rồi, sao mẹ mặc hoài vậy?” Mẹ im lặng một lúc rồi cười, nói: “Vậy con mua cho mẹ chiếc áo khác nghen!”. Không biết tại sao lúc đó tôi lại im lặng không nói gì cả. Tôi muốn tạo sự bất ngờ cho mẹ khi về thăm nhà dịp Tết.
Đang bận rộn với công việc của tháng cuối năm, bất ngờ tôi nhận cuôc điện thoại từ chị, giọng chị nghẹn ngào. Tôi như ngất lịm khi hay tin mẹ mất. Sự ra đi đó quá đột ngột. Về lo đám tang cho mẹ, tôi luôn tự trách mình, khi chưa kịp lo được gì cho mẹ, ngay cả việc nhỏ nhặt nhất là mua chiếc áo khoác mới cho mẹ tôi cũng chưa làm được. Tôi giận bản thân mình!
 
 
       Hôm chị Hai mang chiếc áo khoác ra đốt, chị bảo: “Áo này mẹ mới mặc chỉ có hai lần. Vào thăm em, mẹ còn không dám mặc vì sợ nó cũ”. Đưa tay chậm những giọt nước đang lăn đều trên má, chị nói tiếp: “Áo vẫn còn mới, mua đã hai ba năm rồi mà mẹ có chịu mặc đâu. Chị cũng nói mẹ hoài, nhưng mẹ bảo có đi đâu mà mặc”. Có lẽ, cả đời mẹ đã vất vả nhiều, chỉ biết lo để dành, kiết kiệm để nuôi đàn con khôn lớn, nên không cho phép mẹ lãng phí bất cứ thứ gì. Suốt đời chỉ biết sống vì chồng, vì con, không dám sắm cho riêng mình bộ đồ tử tế. Chiếc áo khoác sờn vai là mặc lại áo của chị. Chỉ duy có chiếc áo khoác mới chị Hai mua mẹ lại để dành, không dám mặc. Có phải thời gian qua tôi đã quá vô tâm khi không lo lắng cho mẹ, dù là những điều nhỏ nhặt nhất? Giờ đây, tôi có thể đổ lỗi thời gian qua tôi phải lo ăn học, rồi ra trường đi làm, do khoảng cách của địa lý xa xôi nên tôi ít về thăm mẹ, không được như chị ngày đêm gần mẹ cận kề chăm sóc. Nhưng tất cả cũng chỉ là ngụy biện cho sự vô tâm của tôi. Tôi đã quá vô tư khi không nghĩ đến mẹ. Cứ mỗi độ mùa xuân sang mẹ lại già thêm một tuổi, và tôi đã xa quê mấy xuân rồi? Mắt tôi nhòa đi trong lệ khi nghĩ về điều đó.
 
       Ngọn lửa đang thiêu trụi dần chiếc áo, tôi thầm cầu mong nó sẽ còn nguyên vẹn đến tay mẹ, để lòng mẹ được ấm hơn nơi vĩnh hằng ấy. Giờ đây, khi đã khoác trên người màu áo xanh TNXP, tôi càng nhớ mẹ, mẹ đã hi sinh cả cuộc đời mình để sáng mãi màu áo của con. Nhìn chiếc áo khoác giờ chỉ là những đóm lửa tàn tung bay theo gió mà tôi muốn hét thật to, để mẹ có thể nghe và hiểu được nỗi lòng của tôi. Tôi hối hận lắm! Tôi muốn thời gian quay trở lại, để tôi sửa chữa tất cả lỗi lầm, sự vô tâm, để yêu thương mẹ nhiều hơn, để…
 
       - Thôi về đi em và hãy cố gắng sống thật tốt, vậy là đã bù đắp những gì chưa kịp báo hiếu cho mẹ rồi - Chị vỗ nhẹ vai tôi bảo.  
 
       Bước đi trong ánh đèn le lói với những cơn gió xuân nhè nhẹ mát dịu, chị em chúng tôi càng nhớ mẹ nhiều hơn. Dường như ai cũng hiểu mẹ luôn ở cạnh chúng tôi, như không hề rời xa.

 

                                                                                               Ánh Tuyền

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  27  28  29  30  31  32  33  34  35  36  37  38  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                 Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                    ĐT: (028) 38 249 624; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                  ĐT: (028) 38 249 625; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn