Liên kết website

 

Số lượt truy cập
33470437
Cảm nhận ngày trở về
       Chào bạn nhé – những người đồng đội TNXP đang công tác tại Lào, chúng mình trở về Việt Nam. Bốn ngày là khoảng thời gian không dài nhưng đủ để lại trong lòng mình những cảm nhận, suy nghĩ khó phai...Tuy vẫn còn chưa hết mệt do chuyến đi dài nhưng những cảm xúc về bạn vẫn còn vẹn nguyên trong lòng mình…

       Những ngày ở đất nước Lào, mình có thể hiểu vì sao bạn gắn bó với mảnh đất còn nhiều khó khăn, khắc nghiệt, với những cái nắng, cái gió, cái mưa mà trước đây mình chỉ được nghe qua. Ngày đầu tiên đặt chân đến Thành phố Păk Sế, nỗi xúc động dâng trào khi gặp bạn vượt hàng trăm cây số từ A-ta-pư đến để được gặp lại những anh, chị em Bản tin TNXP mà bạn đã một thời gắn bó. Bạn háo hức chuẩn bị nào là ốc luộc, ngô, đậu phộng, thơm,… để đãi chúng mình, nhưng rồi bất chợt, bạn gãi đầu ái ngại vì những thứ bạn chiêu đãi chúng mình đều toàn là… món ăn dân dã. Mình thương cái vụng về và thiệt tình của bạn quá chừng! Bạn biết không, chúng mình đã có một bữa ăn thật ngon lành. Có lẽ nhờ bạn "nêm" gia vị đậm đà của tình đồng đội nên ai cũng tấm tắc khen ngon! Phải ngồi xe hơn 600km từ Thành phố Hồ Chí Minh đến Păk Sế, vậy mà mọi người không thấy mệt mà lại rất vui và quây quần bên nhau đến hơn 12 giờ khuya mà vẫn chưa muốn nghỉ. Hôm ấy lại đúng dịp sinh nhật bạn và là ngày Báo chí cách mạng Việt Nam. Anh bạn trong đoàn gửi tặng bạn chiếc máy ảnh để giúp bạn có thêm phương tiện ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ của những năm tháng xa nhà trên đất bạn Lào. Rồi bạn lại đàn, mình hát. Chúng ta cất cao giọng hát hòa quyện vào nhau. Chúng mình hồ hởi kể nhau nghe những đổi thay của Lực lượng TNXP Thành phố, rồi lại thân tình hỏi thăm nhau,… Đêm ấy mưa to ghê bạn nhỉ, hình như có bão thì phải! Mưa dai dẳng từ đêm đến sáng.
 
 
Chiếc máy ảnh của người bạn từ Việt Nam (trái) tặng người bạn phương xa nhân ngày sinh nhật
 
       Rồi, khi chúng mình vẫn còn cuộn mình trong chăn ấm thì bạn đã lục đục chuẩn bị bữa ăn sáng và lên chương trình tham quan cho chúng mình. Bạn dẫn mình đến một quán cà phê có phong cách thật lạ. Lần đầu tiên mình được đặt chân đến một quán cà phê mà như bạn ví von là 3 trong 1, đó là uống cà phê trên đất nước Lào nhưng lại do người Hàn Quốc kinh doanh và phục vụ chỉ riêng khách Việt Nam, thật ấn tượng có phải không? Tiếng nhạc Việt hiếm hoi giữa màn mưa càng làm ai nấy đều xúc động và bâng khuâng khó tả. Rời quán, chúng mình đến với Đền Vat-phu, chúng mình đã tranh thủ chụp rất nhiều hình như thể sợ mất đi khoảch khắc tuyệt đẹp này. Buổi chiều, bạn lại dẫn chúng mình đi mua sắm tại chợ Đào Hương. Chút ngỡ ngàng và thú vị khi gặp đồng hương đang kinh doanh trong chợ. Ngày thứ ba, bạn lại nhiệt tình tháp tùng đưa đoàn mình tham quan Đội Sản xuất số 1 tại Nông trường cao su Tân Piêu, nơi có hơn 400 ha cao su ở độ tuổi 5 năm. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt mình trong căn nhà gỗ đơn sơ, nơi bạn làm việc là hai tấm ảnh của Bác Hồ và lãnh đạo của Đảng Nhân dân Cách mạng Lào, Kaysone Phomvihane. Đội trưởng Trần Mạnh Tôn giản dị, chân đất tiếp chúng mình, thân tình như đã quen nhau từ lâu lắm. Mưa ngoài trời rả rích. Hôm ấy mưa lại gần đến trưa nên Đội vắng vẻ lắm. 
 
 
Vườn cao su xanh mướt đang ngày một lớn dần 
 
       Rời Tân Piêu, chúng mình lại đến với Nông trường cao su Mường Khổng. Nông trường có hơn 2.100 ha cao su. Mình hơi ngỡ ngàng bởi Văn phòng làm việc của Nông trường là 1 căn nhà lợp mái tôn, vách gỗ, đôi chỗ phải che chắn bạt để bớt dột do trời mưa. Phía sau gian phòng có treo rất nhiều lồng chim. Hỏi ra mới biết ở đây không có điện phải chạy bằng máy phát điện và tiếng chim là âm thanh để giải trí. Nhiều chị em ở nơi đây bùi ngùi kể, từ khi qua đây chưa có dịp trở lại Việt Nam. Mình nghe cay cay khóe mắt khi biết "chị” nhỏ hơn mình đến 7 tuổi. Có lẽ "Tại ở đây không có nước máy, sử dụng toàn nước phèn và lao động tay chân nên đen và mau già”- "chị” cười lúng túng nói. "Chị” pha cho mình tách trà, kể thật nhiều về công việc, về gia đình và những đứa con đang ở quê nhà. "Nhớ chúng lắm nhưng biết phải làm sao! Cuộc sống mà, đành phải chấp nhận, lâu rồi cũng quen. Được cái là ở đây không khí trong lành, mọi người cùng cảnh ngộ nên hiểu nhau, thuơng nhau và người dân bản làng cũng rất thật thà, chất phác. Nơi đây cuộc sống bình yên lắm!", chị chia sẻ. 

 
Đồng đội TNXP công tác tại Lào bên vườn rau xanh
 
       Mấy chị em bỏ qua giấc nghỉ trưa, lo chuẩn bị thức ăn cho cả đoàn để kịp giao lưu vào buổi tối. Đêm hôm ấy, chúng mình đã có một buổi tiệc thật "long trọng", ấm áp và chân tình. Mình quên sao được tiếng dạo đàn ghi ta, tiếng hát của đôi vợ chồng trẻ ca bài cải lương thật ngọt ngào! Quên sao được những phút giây chia sẻ cảm xúc họp mặt, giao lưu, hát hò, nhảy múa rất vui. Hơn tất cả những điều mình thấy là tình cảm trìu mến, gắn bó giữa mọi người. Đêm đó, mình thức khuya lắm, mình nhớ đến tận hơn 1 giờ sáng mình mới ngủ, còn các anh đi cùng thì đến hơn 3 giờ sáng mới chợp mắt.   

       Buổi sáng cuối cùng trên đất nước Lào. Sớm tinh mơ, bạn đã chuẩn bị sẵn sàng phương tiện để tiễn chúng mình trở về Việt Nam. Bạn vẫn chu đáo, tất bật lo thủ tục cho chúng mình trở về. Chia tay! Dường như bạn cố níu kéo giây phút này bởi chỉ còn vài phút nữa thôi chúng ta sẽ xa nhau. Bạn vội vàng trao cho mỗi người trong chúng mình bịch kẹo nhỏ và nói: "Hãy giữ lại một chút ngọt ngào nơi đất bạn Lào". Mình giơ tay đón lấy, ánh mắt rưng rưng… Bạn xiết chặt tay mình, nói: "Bảo trọng", rồi không quên chụp chung vài tấm hình lưu niệm. Mình mím chặt môi, cố giấu nỗi xúc động dâng trào. Xe chuyển bánh, mình cố nhướng người quay đầu nhìn lại phía sau, những cái vẫy tay của bạn vẫn còn đó, những ánh mắt buồn luyến tiếc, những giọt nước mắt còn chưa kịp khô trên gương mặt cúi vội,... 

       Rời đất nước bạn đang công tác, xa bạn, xa nơi chúng mình lần đầu đặt chân tới, xa những cánh rừng cao su bạt ngàn mà chúng mình đã đi qua, nhưng mình vẫn không sao quên được nụ cười thân thiện của bạn, của những con người lần đầu gặp gỡ mà thấy thân quen, quyến luyến đến lạ thường… Chuyến đi đã cho mình thấy những khó khăn, vất vả tại nơi bạn công tác, cho mình hiểu những tâm tư, tình cảm của người TNXP, gác việc gia đình để tình nguyện, xung kích tạo nên những mảng xanh của rừng cao su trên đất bạn Lào còn nhiều khó khăn, khắc nghiệt. Đối với mình, mỗi chuyến đi như thế này giúp chúng mình trưởng thành hơn rất nhiều, biết yêu thương cuộc sống, yêu thương con người xung quanh, yêu thương những điều giản đơn tồn tại bên mình.
 
Thương Lê
 
 
CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  27  28  29  30  31  32  33  34  35  36  37  38  39  40  41  42  43  44  45  46  47  48  49  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                 Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                    ĐT: (028) 38 249 624; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                  ĐT: (028) 38 249 625; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn