Liên kết website

 

Số lượt truy cập
33185844
Lá thư gủi mẹ

 

Mẹ ạ! Thế là một năm lại trôi qua, khoảnh khắc chào đón một mùa xuân mới lại đến với con cùng biết bao niềm vui và nỗi buồn. Nhiều lúc công việc, thời gian cũng như một phần ở chính bản thân con không cho phép con mềm lòng yếu đuối nên con không tâm sự với mẹ nhiều. Hôm nay, con mượn cây bút cùng trang giấy nói chuyện cùng với mẹ.
Mỗi người được giao một nhiệm vụ nhất định, từ cán bộ Tổ đến học viên mỗi Đội đều cố gắng trang trí cảnh quan sao cho thật đẹp để thi với các Đội khác...
 
       Lời đầu vào thư cũng như bao người cầm bút, cho con gửi tới đại gia đình mình lời chúc một năm mới luôn vui vẻ, mạnh khỏe và thành công. Đó là những điều mà một người con trai xa nhà không thể về trong những ngày Tết mong mỏi, mẹ ạ. Mỗi độ xuân sang là trong lòng con có biết bao nhiêu cảm xúc dâng trào. Đây không phải là lần đầu con xa nhà, ăn Tết ở nơi xa xứ, nhưng mỗi một mùa xuân tới là một cung bậc cảm xúc riêng ùa về trong lòng con. Bảy năm con xa nhà, xa bố mẹ, kể từ khi con xách ba lô lên đường trên chiếc xe tốc hành vào Nam, bảy năm đó con chưa một lần về quê vào dịp Tết. Con có thể về, nhưng còn nhiều điều thầm kín, băn khoăn trong lòng mà con chưa một lần tâm sự với ai bao giờ. Con thầm cảm ơn bố mẹ đã cho con có mặt trên thế gian này, dù con chưa làm được gì nhiều cho bố mẹ. Bản thân là một người con trai, con không cho phép mình được yếu lòng, đó là lý do con không thể nhấc điện thoại lên nói với bố mẹ là cho con xin lỗi vì chưa thể báo hiếu cho bố mẹ. Hôm nay, thay lời muốn nói, con gửi về cho mẹ lá thư chia sẻ với mẹ những cảm xúc của con bây giờ để mẹ hiểu cho con. Dù có điện thoại, con có thể gọi cho mẹ nói với mẹ hết mọi chuyện, nhưng những giờ phút như thế này lòng con nghẹn ngào, con không thể nói lên được gì mẹ ạ. Con đón Tết cùng mọi người trong cơ quan, không phải không vui, nhưng niềm vui ấy xen nỗi buồn, nó lẫn lộn trong con. Con vui vì niềm vui chung của đất nước đang đón chào năm mới, vui vì không khí chuẩn bị Tết chu đáo, cẩn thận tỉ mỉ từng khâu của đơn vị. Mỗi người được giao một nhiệm vụ nhất định, từ cán bộ nhân viên đến học viên mỗi Đội đều cố gắng trang trí cảnh quan sao cho thật đẹp để thi với các Đội khác. Con vui vì bố mẹ cho con học tập để có một công việc như ngày hôm nay. Con vui vì được đồng nghiệp tin tưởng, con vui vì các bạn học viên cùng chia sẻ những cảm xúc của bản thân, cố gắng trang trí tôn tạo cảnh quan thật là đẹp. Hay chỉ đơn giản là những câu nói đùa vui của mọi người, và con vui hơn nữa là mình thêm một tuổi mới, trưởng thành hơn, không còn ở cái tuổi ô mai ham chơi làm bố mẹ lo lắng muộn phiền về con nữa. Ở đây, con có tình cảm yêu thương đoàn kết của tất cả mọi người, mọi chế độ đều đầy đủ, nhưng con lại thấy thiếu sự đầm ấm mà không nơi nào có thể thay thế khi con ở bên gia đình. Điều con lo lắng và buồn nhất là mùa xuân đến mẹ thêm già hơn, vết nhăn cũng như vết chân chim hằn sâu trên khuôn mặt nhiều hơn.
       Con nhớ lại cái Tết đầu tiên thời sinh viên con xa nhà. Bạn bè trong lớp biết quê con ở xa, nên ai cũng hỏi là tết con có về quê không, đi máy bay hay tàu xe gì, đã mua vé và đặt vé trước chưa... Và biết bao nhiêu là lời chúc nữa... nhưng bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu sự quan tâm của mọi người lại làm con thêm phần trĩu nặng. Con không biết làm gì khác nữa, con chỉ biết là né tránh câu hỏi và trả lời là có để mọi người không hỏi gì thêm nữa. Năm đó, con có biết bao dự tính, con cố gắng tranh thủ thời gian rảnh rỗi đi làm thêm để có chút tiền về quê xum họp với gia đình, nhưng khi nghe mẹ nói là quê mình vừa bão lũ, mất mùa là lòng con nghẹn ngào. Con không dám nghĩ tới chuyện về quê mang thêm gánh nặng cho bố mẹ nữa. Con cũng không dám gọi điện về cho bố mẹ, vì con sợ cảm xúc của con không thể kìm lòng được, nước mắt sẽ hoen mi khi nghe giọng nói của mẹ. Con đã cố gắng giấu cảm xúc thầm kín trong con. Và thế là một mùa xuân đã qua đi, đến xuân thứ hai, thứ ba rồi đến bây giờ, nếu so sánh với những ai lần đầu tiên xa nhà thì là nhiều, nhưng cũng là ít khi so với nhiều người. Và khoảng thời gian ấy đủ để con thêm hiểu cuộc sống, thêm trưởng thành hơn. Công việc của con có những đặc thù riêng, bản thân con cũng không cho phép mình vui tươi an lòng bên gia đình khi mọi người, anh em đồng nghiệp đang ngày đêm trực thay con. Không chỉ riêng con mà tất cả mọi người ai cũng muốn bên gia đình mỗi độ xuân sang, Tết đến mẹ ạ. Khi nghe các bạn học viên hỏi con: Sao thầy không về quê, thầy trực hoài thế không buồn ạ?... con cũng phần nào ấm áp trong lòng. Những cảm xúc không vui con đều cố chôn giấu và làm chủ bản thân để làm gương cho các bạn học viên an tâm tư tưởng học tập, lao động mẹ ạ. Mẹ ơi, con chưa về được nên hôm nay con nói ra để mẹ hiểu cho con.
Cán bộ Tổ cùng học viên gói bánh chưng chuẩn bị đón Tết
 
      Con chỉ muốn tâm sự, chia sẻ một chút với mẹ những điều con chưa thể nói, và con muốn báo với mẹ một tin vui là qua Tết con được cơ quan cho đi phép. Con sẽ về với gia đình. Cuối cùng, con chúc mẹ cùng gia đình có một cái Tết vui vẻ, đầm ấm và vui vẻ nhé mẹ.
       Con trai của mẹ!
Bùi Văn Mạnh

 

 
CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  27  28  29  30  31  32  33  34  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                 Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                    ĐT: (028) 38 249 624; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                  ĐT: (028) 38 249 625; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn