Liên kết website

 

Số lượt truy cập
33168783
Ngày ấy trong tôi

 

       Ngày 10/12/2013 sẽ mãi là dấu ấn đẹp với tôi, ngày tôi từ một anh tân sinh viên với nghiệp bàn giấy trở thành cán bộ quản lý học viên cai nghiện ma túy, ngày tôi hòa mình vào những năm tháng Thanh niên xung phong.
       Dù bao năm đã trôi qua, nhưng sao tôi quên được cảm xúc ngày đầu tiên đó; cảm giác lo sợ và ái ngại khi một anh trí thức trẻ tuổi, non nớt đứng trước hàng quân “xăm trổ”, mặc dù, tôi đã được các anh chị căn dặn rất kỹ trước khi vào đội quản lý học viên để tiếp nhận nhiệm vụ. Giờ nghe lại mới biết, đó không chỉ là cảm xúc của tôi mà là của biết bao “người thầy” mới vào “nghề”. Và khi đã vượt qua được “cửa ải tinh thần” này, thì mới thấu hiểu được ý nghĩa cao đẹp của sứ mệnh mình đang làm, rồi thêm yêu và gắn bó cho đến bây giờ.
Học viên tất bật, khẩn trương lao động sản xuất và học nghề
 
       Những “người thầy” như tôi vừa cùng lúc phải thực thi nhiều nhiệm vụ, đó là quản lý, dạy nghề cho những người đã từng lầm lỡ và giáo dục, cảm hóa để họ sớm trở thành người có ích trở về với gia đình và xã hội. Để làm tròn trọng trách "hai vai" này, chúng tôi phải chấp nhận cuộc sống xa gia đình, sống trong môi trường khắc nghiệt, đối mặt với muôn vàn khó khăn. Đất Bình Dương vào những ngày tháng 3, nắng nóng đang kỳ đỉnh điểm, thời tiết ngoài trời có lúc lên đến 40 độ C, quất bỏng rát thịt da. Dù vậy, bất chấp thời tiết khắc nghiệt, hoạt động giáo dục, lao động sản xuất và dạy nghề cho các em, cả ở trong hội trường, nhà xưởng lẫn ngoài vườn rau, chuồng nuôi heo, nuôi gà đều diễn ra tất bật, khẩn trương. Có đợt, các cơ sở liên kết dạy nghề đang cần sản phẩm để xuất cho đối tác, nên tập thể cán bộ nhân viên lẫn anh em học viên đồng lòng, quyết tâm tăng cường lao động sản xuất. Nhiều anh em cán bộ đã không ngại tham gia lao động cùng với học viên; vì vừa mang tính chất động viên, vừa đẩy nhanh cho kịp tiến độ. Tất nhiên, bù lại cho sự vất vả đó, các em học viên có thêm thu nhập, tự trang trải được cuộc sống, không phải phụ thuộc vào gia đình.
       Đặc thù của anh em học viên tại Đội tôi là chênh nhau về độ tuổi tương đối lớn, trình độ học vấn, nhận thức pháp luật cũng không giống nhau. Ngoài ra, có khá nhiều em là người đồng bào dân tộc thiểu số, nên quá trình giáo dục, cảm hóa cũng có những hạn chế, khó khăn nhất định. Do đó, để giúp học viên an tâm cai nghiện tốt, sớm trở về tái hòa nhập cộng đồng, thì bên cạnh việc chăm lo đời sống vật chất, tinh thần, bản thân chúng tôi phải dành nhiều thời gian quan tâm, chia sẻ đối với những trường hợp có tâm lý chán nản, chây lười trong quá trình học tập, rèn luyện.
       Hơn 10 năm gắn bó với đơn vị, bản thân tôi cũng không nhớ được mình đã truyền cảm hứng trở thành người có ích cho bao nhiêu thân phận. Chỉ nhớ rằng, bản thân tôi gắn bó rất nhiều kỷ niệm với anh em học viên, vui buồn đều có đủ, thậm chí có cả những bức xúc, nóng giận. Những kỷ niệm đó đã gắn với nghiệp của mình, là hành trang để bản thân soi xét lại, để làm tốt hơn công việc "trồng người" đầy gian nan nhưng cũng rất vinh quang. Một trong những câu chuyện, đến hôm nay nhắc lại, bản thân tôi vẫn còn rưng rưng nước mắt. Đó là chuyện về học viên Vũ Văn Đường, trú tại huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định. Đường là một học viên bất hạnh. Sau khi li dị vợ ở quê, anh này vào Sài Gòn làm ăn. Do bị rủ rê, cám dỗ nên anh sa vào ma túy và bị đưa vào đơn vị cai nghiện. Trong thời gian đầu, Đường sinh hoạt, lao động chây lười. Nguyên do là đã 3 lần gửi thư về nhà nhưng Đường không nhận được hồi âm, vì gia đình không quan tâm. Sau đó, tôi đã đích thân gửi thư, liên lạc về địa phương, đồng thời động viên Đường phấn đấu rèn luyện, học tập tốt để có đủ điều kiện giảm thời gian cai nghiện. Nhận được sự quan tâm, động viên, Đường đã chuyên tâm học tập, lao động, rèn luyện tốt. Kết quả, Đường được xét giảm thời gian cai nghiện 3 tháng và về nhà trước thời hạn. Niềm vui không ai ngờ tới, đó là Đường đã tìm lại được vợ con ở quê, gia đình đoàn tụ sau những thăng trầm, biến cố.
       Gắn bó với nghề, tôi hiểu rằng điều quan trọng nhất để giúp các em phấn đấu tốt, sớm trở về với gia đình và xã hội chính là môi trường học tập, rèn luyện. Ở Đội của tôi, từ nhiều năm nay không còn xảy ra tình trạng học viên chống đối, đưa vật cấm vào phòng ở. Là bởi, tập thể cán bộ đã xây dựng được môi trường giáo dục lành mạnh và chuẩn mực, từ tác ngôn phong của cán bộ đến nề nếp sinh hoạt của học viên. Chính sự chăm lo về điều kiện sống, sinh hoạt, học tập lẫn vui chơi giải trí và các chế độ chính sách đã dần cảm hóa được các em. Từ đó, mỗi em học viên nhận ra trách nhiệm của bản thân mình, phấn đấu học tập và rèn luyện để sớm trở về với gia đình, cộng đồng. Đó, cũng chính là mong muốn, là tâm huyết của những người “thầy” Thanh niên xung phong của chúng ta hôm nay và mãi mãi mai sau…
Lê Văn Đức

                                                       (Bài viết đạt giải khuyến khích trong cuộc thi viết cảm nhận
                                                        tại Cơ sở xã hội Nhị Xuân,
đã được biên tập lại)

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  27  28  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                 Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                    ĐT: (028) 38 249 624; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                  ĐT: (028) 38 249 625; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn