Liên kết website

 

Số lượt truy cập
32430163
Xuân này vắng con
       Đêm qua gió lạnh buốt. Trong đêm tối, con cảm nhận được mùi ẩm ướt của những giọt mưa xuân khẽ rơi qua từng chiếc lá ngoài khung cửa. Sáng nay, khi dậy tập thể dục, con bỗng thấy những mầm non be bé đang nhú ra trên cây Mai trước cửa phòng, từng cơn gió xuân nhẹ nhàng mơn trớn trên khuôn mặt, mấy chú én nhỏ không ngừng chao lượn…, mọi thứ dường như đang khoác lên mình một lớp áo mới, báo hiệu mùa xuân đang tới. Một cảm giác mênh mang hiện lên trong con khi hình bóng mẹ ùa về, làm lòng con thắt lại. Mẹ ơi, con nhớ mẹ!
 
       Con nhớ, những ngày này của Tết năm trước, gia đình ta thật hạnh phúc biết bao. Ngày 27 Tết, con chở mẹ đi chợ hoa. Mẹ thích hoa Mai, còn con thích hoa Đào, hai mẹ con mình cứ phân vân mãi. Cuối cùng, để làm vui lòng con, mẹ đã chọn cả hai loại, để rồi, khi về đến nhà, áo con ướt đẫm mồ hôi vì hai chậu hoa này. Con cứ lăng xăng bên cây Đào mà ngắm nghía mãi khiến mẹ phải bật cười.  
 
       Nhớ những ngày giáp Tết, khu tập thể nhà mình bỗng rộn ràng bởi tiếng nói của mọi người hỏi thăm nhau. Khói bếp nấu bánh chưng khiến mắt ai cũng cay xè, nhưng môi vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Con nhớ mùi thơm hủ củ hành muối của thím Tư nhà bên, thật dậy mùi khiến con phải một lần ăn vụng. Đêm đến, những đụm lửa hồng cứ nổ tí ta tí tách, như muốn hòa chung vào giây phút đầm ấm và hạnh phúc. Bên nồi bánh chưng, mẹ đã kể cho con nghe rất nhiều chuyện, nhưng nhiều nhất vẫn là về cha. Mỗi khi nói về cha, ánh mắt mẹ luôn nhìn theo một hướng xa xăm, như để tìm kiếm chút dư âm nào đó về cha ở nơi cuối đường chân trời, một nỗi đau còn sót lại trong chính trái tim đã bị tổn thương bởi sự mất mát, chia ly của mẹ. Mẹ đã quay mặt đi, mẹ bảo tại khói làm cay mắt, nhưng con biết mẹ đang khóc. Con tự hỏi: “Ranh giới của hạnh phúc đầy vơi là như thế nào?”
 
       Đêm 30 Tết, gia đình mình cùng nhau đi xem bắn pháo bông, cùng đếm ngược thời gian, mong chờ khoảnh khắc giao thừa đến. Khi chùm pháo bông đầu tiên bung nở trên bầu trời, cũng là lúc mọi người cùng vòng tay ôm xiết nhau thật chặt, trao nhau những câu chúc tốt lành nhất của một năm mới. Mùng một Tết, chúng con đứng xếp hàng chúc Tết mẹ, con đã mừng thật nhiều vì đã lớn rồi mà vẫn nhận được phong bì lì xì đỏ tươi của mẹ. Lần nào cũng vậy, con luôn lén mẹ, coi xem phong bì của con là bao nhiêu. Mẹ bắt gặp được, mẹ hỏi:“ Cậu xem coi có đủ tiền cưới vợ chưa à?”. Thế là cả nhà ta cùng nhau phá lên cười. Trong giây phút ấy con thấy hạnh phúc biết bao.
 
       Nhưng, lẽ ra, con phải thay cha làm bờ vai vững chãi cho mẹ tựa vào mỗi khi mẹ mệt mỏi, cùng mẹ vượt qua những khó khăn của cuộc sống, vậy mà, con đã phụ lòng tin của mẹ. Cạm bẫy cuộc đời đã đánh gục con, lấy đi những hoài bão trong con và cả người con ngoan hiền của mẹ. Con như một mũi tên rời khỏi cung, cứ thế bay đi không mục đích. Con tự giam hãm cuộc đời con trong bế tắc và tuyệt vọng. Mẹ đau đớn khi nhìn thấy con từng bước, từng bước rời xa mẹ đến bên bờ vực thẳm mà không sao giữ lại. Con đã nhẫn tâm đập tan niềm tin yêu của gia đình dành cho mình. Vô tình, con đã cắt thêm một vết cắt lên trái tim đang bị tổn thương của mẹ.
 
 
       Xuân này mẹ và con xa nhau như ở hai đầu nỗi nhớ. Niềm vui Tết sẽ không còn trọn vẹn vì gia đình ta đã vắng đi một tiếng cười nói. Nhưng mẹ ơi, nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua và niềm vui sẽ lại trọn vẹn khi con trở về bên mẹ. Mẹ biết không, con luôn cho rằng xuân này đối với con sẽ rất buồn vì không có mẹ và gia đình bên cạnh, nhưng giờ đây suy nghĩ ấy đã không còn tồn tại trong con nữa. Nơi đây, chúng con nhận được sự quan tâm, chăm lo của các Thầy Cô, mang lại cho con cảm giác ấm cúng của một đại gia đình đang chuẩn bị cho một mùa xuân mới. Những ngày giáp Tết, chúng con có rất nhiều niềm vui khi được giao lưu văn hóa, văn nghệ; tổ chức hội chợ với nhiều trò chơi dân gian, với khu ẩm thực nhiều món ngon. Hai mươi ba Tết, con sẽ tham dự Gala Táo quân cuối năm. Mẹ có biết con sẽ báo cáo những gì cho Ngọc Hoàng không? Con tâu lại với Ngọc Hoàng những điều con đã cố gắng làm tốt và thực sự thay đổi trong thời gian ở đây đó mẹ! Con còn tham gia thi gói bánh chưng để mọi người cùng ăn trong những ngày Tết nữa…
 
       Con cảm thấy mình rất may mắn, vì tuy xuân này không có mẹ bên cạnh, nhưng con lại nhận được rất nhiều sự quan tâm của Thầy Cô, bạn bè dành cho con. Ở đây, con được học tập và nhận ra rất nhiều điều về cách sống, ý thức và cách suy nghĩ. Con cảm thấy mình tự tin vào bản thân và đầy nghị lực sống để vươn lên, tiếp tục bước đi, vượt qua những cạm bẫy mà trước kia con đã từng gục ngã. Vì thế mẹ đừng lo lắng, suy nghĩ cho con nhiều quá mẹ nhé!
 
       Năm mới cũng đã tới rồi, con chúc mẹ luôn mạnh khỏe và bình an. Những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với mẹ của chúng con. Riêng con, con sẽ cất nỗi nhớ mẹ vào một ngăn sâu nhất trong trái tim của mình, để con trở nên mạnh mẽ, vững vàng hơn trên con đường sắp tới, để con không phải xa mẹ mỗi khi xuân về nữa. Con sẽ không để mẹ phải rơi những giọt nước mắt đau buồn vì con, dù chỉ thêm một lần nữa. Và nếu có, thì đó chỉ có thể là những giọt nước mắt của hạnh phúc mà thôi.
 
       Con nhớ mẹ!
 
 
Đặng Vũ Duy

 


CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  27  28  29  30  31  32  33  34  35  36  37  38  39  40  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                                    Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                         ĐT: (028) 38 249 623; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                    ĐT: (028) 38 249 623; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn