Liên kết website

 

Số lượt truy cập
33170038
Ký ức chiến tranh và TNXP

 

       Cuộc gặp gỡ giữa những cô, chú cựu TNXP và anh em chúng tôi thật nhiều xúc động. Đó là một dịp các cô, chú cựu TNXP đến thăm và giao lưu, chia sẻ với cán bộ, nhân viên Cơ sở cai nghiện ma túy số 3. Và câu chuyện của chú Trần Văn Tiến - Cựu TNXP Liên đội Trung Kiên đã đưa chúng tôi trở về với những năm tháng của chiến tranh biên giới Tây Nam. Sự tàn khốc, ác liệt của chiến tranh qua lời kể và dòng nước mắt xúc động của chú, đã giúp chúng tôi hiểu thêm về những hy sinh gian khổ mà các cô, chú đã trải qua:
TNXP chuyển đạn ra chiến trường và cáng thương binh, liệt sĩ quay trở lại phía sau
 
       “Năm 1976, tôi gia nhập TNXP như bao bạn bè khác thời đó. Khi chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra, tôi mới 18 tuổi. Là những người TNXP đầu tiên tham gia phục vụ chiến đấu tại biên giới Tây Nam, tôi và đồng đội của mình đã chứng kiến biết bao nhiêu mất mát, hy sinh của đồng đội và những người lính. Những ngày tháng đó là những ngày khốc liệt nhất mà tôi trải qua. Nhiệm vụ của chúng tôi lúc đó là chuyển đạn ra chiến trường và cáng thương binh, liệt sỹ quay trở lại phía sau. Chiến sự ác liệt, ta và địch giành nhau từng tấc đất. Chúng tôi đi chuyển đạn bất cứ giờ nào, cứ có báo động là tải đạn. Có những ngày vừa tải đạn và cáng thương về, chưa kịp ăn cơm hay nghỉ ngơi, lại có báo động, không suy nghĩ, chúng tôi chạy vào kho lấy đạn và lên đường. Để chuyển được đạn ra trận địa, chúng tôi phải xuyên qua 12 km đường rừng. Việc chuyển đạn đa số được thực hiện vào ban đêm. Để có được con đường đi tải đạn an toàn, những người lính trinh sát đã đi trước mở một lối mòn cho chúng tôi. Con đường đầy dây leo, chỉ vừa đủ một người qua, chúng tôi cứ lần theo đường dây điện thoại trinh sát để lại mà men theo đến công sự. Chỉ cần lơ là một chút chệch khỏi đường dây là chúng tôi sẽ lọt vào ổ phục kích của giặc. Ra tới trận địa, giao đạn xong, chúng tôi bị bộ đội đuổi về ngay vì sợ TNXP bị thương sẽ không ai chuyển đạn ra cho các anh ấy. Và chúng tôi còn nhiệm vụ quan trọng hơn, đó là cáng thương binh và những người lính đã hy sinh về tuyến sau. Lúc đó, mỗi người chỉ có hai bộ quần áo để thay đổi, nhưng chúng tôi không có cả thời gian để kịp thay bộ đồ khác chứ đừng nói gì đến việc giặt giũ. Bộ đồ mặc trên người dính bết máu của thương binh, khô cứng lại, đến nỗi chúng tôi ngửi thấy cả mùi hôi của máu, cùng mồ hôi, bụi bẩn dính vào quần áo. Tranh thủ khi qua con suối nào đó, chúng tôi chỉ kịp nhúng cả người xuống suối cho quần áo trôi bớt máu, đất cát và mềm hơn để đi tiếp. Trong những lần cáng thương binh, có lần đã để lại trong tôi một niềm ân hận không nguôi đến tận bây giờ. Lúc đó, gần 30 ngày đêm liên tiếp chúng tôi đi tải đạn và cáng thương không ngừng nghỉ, ai cũng kiệt sức, nhưng chiến sự phía trước còn ác liệt hơn. Tôi nhớ khi mang được đạn đến trận địa, cả một trung đội đã hy sinh gần hết, chỉ còn lại 2 người lính đang bị thương khá nặng. Tôi và đồng đội cáng anh thương binh tên Thuận bị thương ở bụng. Sau khi băng bó vết thương, chúng tôi chuyển anh về tuyến sau (trạm phẫu thuật). Lối về vẫn là con đường tải đạn chúng tôi đi hàng ngày, nhưng vác đạn đi đã khó huống chi giờ lại cáng thương. Nguy hiểm hơn là trinh sát báo về có thám báo lọt vào hậu phương khoảng chừng 1 tiểu đội, do đó chúng tôi không thể đi vì sợ bị lộ. Đến đêm, chúng tôi bắt đầu xuyên rừng để đưa anh về phía sau. Mỗi lần đi nhanh, vướng vào dây rừng, người lính khẽ rên đau đớn. Chính vì vậy mà chúng tôi không dám đi nhanh, và vừa đi, vừa nói chuyển để anh tỉnh táo. Ra khỏi rừng tầm bảy giờ sáng, trạm phẫu thuật phải còn 4km nữa. Chúng tôi cố gắng đưa anh đến bàn giao cho trạm xá rồi vội vàng quay lại đơn vị để tiếp tục nhiệm vụ của mình. Sau chuyến đó, chúng tôi có hỏi thăm về người lính tên Thuận, nhưng thật đau lòng khi các bác sỹ nói nếu nhanh hơn khoảng 30 phút thì có lẽ anh ấy đã được cứu sống. Vết thương nặng, anh mất nhiều máu và mất sức nên đã trút hơi thở khi vừa đưa vào bàn mổ. Đã 44 năm qua… giá như hồi đó chúng tôi đi nhanh hơn một chút, thì anh lính đó đã được cứu sống…”
       Nước mắt của chú Tiến cứ nhạt nhòa, chú nghẹn giọng không thể kể tiếp câu chuyện của mình. Tất cả chúng tôi đều lặng đi trước ký ức cuộc chiến của chú. Vào lúc đó, một chú đã bắt nhịp bài hát “Những bông hoa trên tuyến lửa” (nhạc Nguyễn Cửu Dũng, thơ Đỗ Trung Quân), không ai bảo ai, mọi người cùng hòa giọng vào bài hát để gửi gắm niềm xúc cảm của mình. Rồi chúng tôi trở lại với chiến tranh biên giới Tây Nam vào mùa mưa trong câu chuyện của chú Tiến:
Không ai bảo ai, mọi người cùng hòa giọng vào bài hát để gửi gắm niềm xúc cảm của mình
(Ảnh minh họa)
 
       “Mưa rừng ào ào trút xuống, những trảng cỏ tranh ngập mênh mông trong nước. Chúng tôi cứ 2 người một thùng tôn để di chuyển, nước mênh mông không biết đâu là bờ. Cả đoàn cứ bước theo nhau dưới dòng nước mà đi. Chỉ cần hụt chân là chới với tụt xuống hố bom ngay lập tức. Lần đó, chúng tôi vừa rút về sau khi tiếp đạn cho một tiểu đoàn, thì quân Pôn Pốt tấn công trận địa của mình 7 lần liên tiếp. Mệt lắm, nhưng nghĩ đến bộ đội hết đạn chiến đấu, chúng tôi vội vã vác đạn lên vai để đi. Súng nổ vang rền không phân biệt nổi đâu là địch, đâu là ta, chúng tôi phải bò tới điểm đưa đạn. Chiến sự gần như giáp lá cà vì khoảng cách hai bên gần nhau, chỉ cách có hàng cây dầu to, đường kính cỡ hai người ôm. Bên kia quân Pôn Pốt cứ thập thò để tiến lên, ta và địch chiến đấu với nhau cứ như đang chơi trò cút bắt, nhiều bộ đội của ta thương vong. Khi chúng tôi mang đạn tới, cả tiểu đoàn chỉ còn lại khoảng 70 người. Máu từ thi thể những người lính hy sinh ngấm đỏ cả chiến hào. Chúng tôi còn được thông tin đau lòng về bà con kiều bào của mình ở bên đó bị quân Pôn Pốt sát hại một cách không thương tiếc. Gặp dân là chúng bắt giết, hãm hiếp phụ nữ, sát hại trẻ em. Cảnh tượng đó đau lòng và căm thù lắm, cho nên ai cũng muốn được tham gia chiến đấu để trả thù cho đồng bào của mình. Ngặt cái là chúng tôi ít sử dụng súng, vì khi tải đạn mang theo súng sẽ vướng víu và bị báng súng đập vào bụng, do vậy TNXP lúc đó đa số sử dụng lựu đạn là chính. Khi gặp phục kích thì xác định rõ ràng năm ăn năm thua với địch, bởi cơ hội sống sót khi bị bắt là bằng không. Trong trận chiến ấy, tôi lại chứng kiến một cảnh tượng vô cùng bi ai. Đó là hình ảnh anh bộ đội ngồi bên bờ suối, dùng gao găm tự róc thịt đồng đội đã hy sinh của mình, lấy xương bỏ vào tấm tăng để mang bạn về phía sau, bởi anh không đủ sức để tải xác bạn về, còn nếu để lại, quân Pôn Pốt tràn sang chúng sẽ đốt hoặc nã đạn thì bạn anh sẽ không còn chút gì. Chúng tôi không đủ sức để khóc, nước mắt cứ lặng lẽ chảy ngược vào trong, khi chứng kiến đồng bào mình nằm xuống. Đau lòng hơn khi cả cánh đồng lúa chín, TNXP vừa giúp đỡ bà con thu hoạch, chưa kịp vận chuyển mang về, thì giặc tràn sang đốt hết. Cả một vùng Mộc Hóa năm đó chìm trong lửa đỏ ngút trời, khói lửa và khói súng.
       Dừng niềm cảm xúc trong những ngày đau thương tại chiến trường biên giới Tây Nam, chú Tiến giọng đầy phấn khởi gửi gắm niềm tin:
       “Đi qua chiến tranh mới thấy rõ được những đau thương mất mát, nhưng đến với công việc của thế hệ TNXP hôm nay mới hiểu hết công việc trồng người cũng chẳng kém khó khăn, gian nan trong cuộc chiến chống lại cái chết của chất ma túy này. Chúng tôi đã giữ được hòa bình cho đất nước, và các em TNXP thế hệ bây giờ đã và đang ươm trồng lại những mầm xanh cuộc sống. Hy vọng rằng những trang sử hào hùng của một thời TNXP sẽ mãi được tiếp nối và truyền lửa cho các thế hệ mai sau”.
Ngọc Mai

(Ghi chép lại theo lời kể của chú Trần Văn Tiến - Cựu TNXP Liên đội Trung Kiên)

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                 Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                    ĐT: (028) 38 249 624; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                  ĐT: (028) 38 249 625; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn