Liên kết website

 

Số lượt truy cập
31492546
Chiếc áo xanh hy vọng

 

Bốn giờ sáng, khi tất cả mọi người đang say trong giấc ngủ, và có thể là đang chìm vào giấc mơ đẹp của riêng mình thì chỉ mỗi mình tôi là còn thức. Ánh trăng chiếu qua khe cửa sổ, văng vẳng là tiếng dế và tiếng ểnh ương kêu, màn đêm tĩnh mịch, tôi cảm nhận từng hơi lạnh của sương đêm, trong lòng với bao suy tư không biết tâm sự cùng ai. Một người sống nội tâm như tôi chỉ biết làm bạn cùng với những dòng nhật ký để vơi bớt nỗi lòng.
       Cách đây hơn hai tháng, sau khi kiểm tra ban đầu, biết tôi có sử dụng chất gây nghiện, công an đưa tôi đến Cơ sở xã hội Nhị Xuân để cắt cơn, giải độc. Đang trong ảo giác, tôi nhìn lên thấy bảng hiệu nền màu xanh chữ vàng, màu của sự hy vọng mà tôi cứ ngỡ như mọi thứ sụp tối trước mắt mình. Trong thâm tâm tôi nghĩ, cuộc đời mình kết thúc từ đây, nhưng tôi đâu ngờ nó được bắt đầu sang trang mới.
       Hai mươi sáu con người cùng cảnh ngộ, chung màu áo đồng phục xanh biển dành cho học viên, màu xanh của hy vọng. Hy vọng chúng tôi sẽ có cái nhìn mới, cách nghĩ mới về mọi thứ đang diễn ra để có một cuộc sống khác xưa, sống một cách đàng hoàng và trở thành một con người đúng nghĩa.
       Hai mươi sáu con người, có người mái tóc đã hai màu, có những em chỉ tầm 18 tuổi, có người đang bỏ dở chương trình đại học, có người chưa qua bậc tiểu học nhưng có người lại là cử nhân. Nghĩ về cuộc đời mình, tôi đã có bằng tú tài và chuẩn bị bước vào giảng đường đại học, chỉ vì suy nghĩ “chơi cho đã trước khi bước vào trang mới của cuộc đời”, rồi trong cuộc chơi ấy, tôi không đủ dũng khí để dừng, bỏ quên lại sau lưng bao ước mơ, bỏ quên cả những lời khuyên răn của bố và giọt nước mắt ướt đẫm của mẹ.
       Hai mươi sáu con người, có người rất ít nói, có người lại nói suốt ngày, có người hài hước, có người tính tình nóng nảy như Trương Phi, có người hình xăm phủ kín. Những ngày đầu, cảm giác lo sợ luôn thường trực trong tôi. Tôi thường thu mình vào một góc, ít trò chuyện với ai, nhưng mọi người sống cùng phòng rất đoàn kết, quan tâm lẫn nhau, cảm giác ấy trong tôi cũng mờ dần. Chúng tôi chia sẻ nhau mọi thứ, như từng muỗng cơm, cục thịt, muỗng nước mắm hay một chai nước Sting uống đủ cho 4 người,...
       Câu nói “Gia đình - Xin mời” trước mỗi bữa cơm và mỗi buổi sáng đúng 8 giờ đọc nội quy thật sự mang ý nghĩa, giúp chúng tôi học được cách tôn trọng nhau. Đúng 20 giờ, khi tiếng kẻng vang lên, chúng tôi ngồi thiền để tịnh tâm suy nghĩ về cuộc đời, về bản thân mình, về những gì cần làm,... Với phương châm “Sống tử tế”, thầy Nhường đã truyền đạt về những giá trị sống, để mỗi người biết cách sống tử tế, mong sao ai cũng trở thành người tử tế. Dần dần chúng tôi gắn kết với nhau hơn. Chúng tôi cùng ngồi lại để tâm sự về cuộc đời riêng, về tình yêu chóng qua, về những buổi thăm gặp của gia đình, động viên, chia sẻ với những ai cô đơn khi không có người thân đến thăm,... So với nhiều người, câu chuyện của tôi vẫn còn chút may mắn bởi tôi được bố mẹ lên thăm gặp mỗi tuần. Lần đầu tiên vào gặp tôi, bố chỉ nói đúng một câu, gương mặt đượm buồn: “Con khỏe chưa, cố gắng lên nha con”. Mẹ thì đôi mắt đỏ hoe, hỏi tôi rất nhiều về cuộc sống ở đây. Những lần sau, bố không vào gặp tôi, mẹ bảo: “Tuần nào, bố cũng lên thăm con nhưng đến nơi lại không chịu vào”. Tôi biết, bố giận tôi nhiều lắm, vì ngày trước tôi là niềm tự hào của bố. Nhiều năm liền, tôi học giỏi là nhờ bố, có bài toán khó tôi lại hỏi bố, gặp khó khăn gì bố giúp tôi giải quyết. Bố đã gieo trong tôi biết bao ước mơ, hoài bão, bố giống như người bạn, người anh của tôi. 
 
 
       Khoảng thời gian hơn hai tháng ở đây, tôi được thầy Nhường, thầy Phúc và thầy Lĩnh rèn nếp sống mới, suy nghĩ chín chắn hơn, trưởng thành hơn. Tôi thầm nói: “Bố ơi, những ước mơ, hoài bão trong con dần được đánh thức. Rồi con sẽ kể cho bố nghe về những dự định và con rất cần lời khuyên của bố, cần vòng tay ấm áp của bố, của mẹ để con cảm nhận sự bao dung, tha thứ của bố mẹ đối với lỗi lầm mà con đã gây ra. Hãy tin con nghe bố!”
       Tôi sẽ khó quên quãng thời gian ở đây. Khó quên những người thầy cùng ăn, cùng ở, cùng tâm sự, chia sẻ với tôi. Chiếc áo màu xanh hy vọng đã mang đến cho tôi niềm tin vào cuộc sống để tôi có thể sống tử tế hơn vì chính mình, vì những người xung quanh.

Ph. Q. B

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                                    Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                         ĐT: (028) 38 249 623; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                    ĐT: (028) 38 249 623; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn