Liên kết website

 

Số lượt truy cập
31894699
Xuân về qua màu áo

       Bao nhiêu năm trôi qua, người văn sĩ ấy vẫn giữ trong lòng ký ức với màu áo xanh và cô gái TNXP ông thầm thần tượng trong lòng.

       Ngày ấy, anh cùng nhóm phóng viên trẻ đi thực tế “lên rừng” để viết bài về những người Thanh niên xung phong rời phố xá, thành thị để đến với núi rừng. Thực tế của cuộc sống khó khăn, nơi ở chật chội, tạm bợ, ruồi, muỗi, vắt, cây cối rậm rạp, gai góc chằng chịt… đã làm tắt đi mọi thích thú trong anh. Anh còn nghĩ chắc là mình không quay lại đó nữa! Những ngày cuối cùng của chuyến đi, anh gặp cô bé chừng 8 tuổi, là con của một hộ thanh niên xung phong. Cô bé ít nói, chỉ mở đôi mắt to tròn, trong veo nhìn anh. Ngày trở về, anh chỉ kịp tặng cô bé cây viết bic, hy vọng cô bé lớn lên, học giỏi để thoát ly khỏi cuộc sống buồn bã nơi ấy. Và kết thúc chuyến đi, anh cũng chẳng sáng tác được gì!
 
       Năm năm sau, công việc đã đưa anh trở lại cánh rừng cũ, chốn quen xưa. Nơi ấy đã thay đổi nhiều, những luống rau xanh mướt, những cánh rừng tốt tươi. Dãy nhà tập thể, văn phòng, bếp ăn, nơi làm việc đã được lợp mái ngói, tôn thay cho mái tranh, vách đất. Thật thoáng mát, sạch sẽ và tươm tất! Gặp lại cô bé ngày xưa giờ đã lớn hơn, vẫn tròn mắt nhìn anh. Buổi chiều dịu nắng, bé dắt anh đi tham quan trại chăn nuôi, ao cá, vườn cây, ngắm núi đồi, từng con dốc, từng đoạn đường rừng ngoằn ngoèo, khúc khuỷu. Cái miệng nhỏ xinh của bé liên hồi giới thiệu để anh hiểu hơn rằng, thành quả của ngày hôm nay là mồ hôi nước mắt, là tâm huyết của những người khoác áo xanh đã mang mầm sống mới về cho núi rừng. Anh hỏi bé lớn lên thích làm gì, bé bảo chỉ thích làm giống ba mẹ thôi. Anh bảo để bé lớn chút nữa, anh xin cho về phố học, rồi đi làm, phát huy tài năng, không phải vất vả như ở nơi núi rừng. Bé chỉ cười, nói tiếng cám ơn, rồi từ chối. Bé làm anh ngạc nhiên, không hiểu sao ở chốn xa xôi này, cô bé không buồn, không chán, ngược lại cứ yêu thích mới lạ! Ngày anh về, bé bảo: “Chú nhà văn viết sao cho thật với những gì mắt thấy tai nghe nhé! Nhớ có thêm vài dòng về hướng dẫn viên. Cây bút chú tặng cháu ngày ấy vẫn chưa dùng, để làm kỷ niệm. Đối với cháu, nó quý lắm, vì là quà của “người thành phố” tặng mà!”. Anh bắt đầu khởi nghiệp văn chương về TNXP từ cô bé ấy, cánh rừng ấy…
 
       Bao mùa rừng thay lá, mai vàng nở rộ tung cánh rải khắp núi rừng đã trôi qua, cô bé ngày xưa giờ là cô giáo, khoác áo xanh, đứng trên bục giảng giữa núi rừng xanh thẳm, ngờ ngợ nhìn anh trong đoàn văn nghệ sĩ đi thực tế sáng tác. Cô giáo trẻ ngập ngừng hỏi thăm anh nhà văn năm xưa… Cô kể, sau khi tốt nghiệp Đại học hạng ưu ở Sài thành, cô đã trở về với núi rừng dù được nhà trường giữ lại. Cô là hiện thân của lớp thanh niên xung phong mới, lúc nào cũng căng tràn nhựa sống, cống hiến cho đời. Anh chợt thấy ái ngại, lúc tuổi trẻ đi thực tế sáng tác như đi “cưỡi ngựa xem hoa” nên không thu hoạch được gì, chưa thật sự hiểu và biết nhiều về rừng, về màu áo xanh; không bằng cô bé nhỏ năm nào, biết yêu và cảm nhận được sự hồi sinh của rừng núi. Cô chính là mầm xanh trỗi dậy sau lớp đất, là sự kế thừa truyền thống của người khoác áo xanh. Tự dưng anh cảm thấy yêu thật nhiều sắc màu của rừng sâu!
 
       Như đã thỏa thuận khi chia tay, anh và cô cùng hòa chung ngòi bút, viết về những người khoác áo xanh thanh niên xung phong, về những hy sinh và những gì núi rừng mang lại cho họ. Cô gái đã truyền cho anh cảm xúc diệu kỳ về màu áo xanh, khiến anh viết miệt mài không ngừng nghỉ, còn anh hướng dẫn cô lối viết văn. Rồi cô dần “lớn” lên, thay anh cầm bút tự viết về những người giờ đã là đồng đội của cô.
 
       Những mùa xuân trôi qua nuôi trong anh nhiều mơ ước về cánh rừng xanh, về mái tóc dài, buông lơi óng ả, và mơ sẽ không phải xưng hô với nhau là “chú – cháu”. Rồi, một ngày cuối đông, cô đến tìm anh giữa phố thị ồn ào. Anh mừng vui khôn xiết, nhưng cô gặp anh để gửi thiệp hồng! Tay nhận thiệp, miệng nói chúc mừng, nhưng con tim anh loạn nhịp. Đò đã cập bến rồi, sao người lữ khách còn bâng khuâng, trách cô lái đò hay trách bởi tại dòng sông, dòng chảy cuộc đời?
…..
       Thời gian đi qua, để lại dấu vết là chút màu sương khói trên mái tóc xanh. Người văn sĩ ngày nào giờ đã qua tuổi trung niên. Trong tiết trời se lạnh chuẩn bị vào xuân, ông thấy mình thật lẻ loi. Đôi lần đi trên phố, ông thoáng giật mình khi bắt gặp màu áo xanh quen thuộc… Mỗi khi mùa xuân đến, ông lại mong được trở về thời xuân sắc, để được chọn sắc áo giống cô gái ngày xưa, để được thỏa thích bay nhảy chốn núi rừng, sánh bước cùng cô đi trên con đường rừng khúc khuỷu, quanh co và cùng nhau cảm nhận hạnh phúc của tình yêu cuộc sống, tình yêu thiên nhiên và tình yêu đôi lứa yên bình, dịu ngọt.
 
                                                                                    Mai Ly
CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                                    Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                         ĐT: (028) 38 249 623; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                    ĐT: (028) 38 249 623; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn