Liên kết website

 

Số lượt truy cập
28126732
Cái Tết xa nhà đầu tiên

       Chiếc đồng hồ thời gian nhích dần về phía cuối năm để tạm biệt năm cũ bước sang năm mới - năm Mậu Tuất 2018. Cái khí trời của mùa xuân cộng với cái se se lạnh như báo hiệu Tết đã về.

       Tại Cơ sở cai nghiện ma túy số 3, mọi người đang háo hức chuẩn bị trang trí cho đơn vị để đón một cái Tết thật ý nghĩa và ấm áp. Trong không khí ấy, lòng tôi cũng náo nức nhưng có một chút chạnh lòng. Nỗi buồn cứ vẩn vơ trong tôi khi ngoài kia cuộc sống nhộn nhịp, mọi người phấn khởi cùng nhau về quê. Tết thật sự chỉ mang ý nghĩa khi được sum vầy, đoàn tụ với gia đình. Có lẽ đây là năm đầu tiên tôi cảm thấy có nỗi cô đơn trong lòng khi nghĩ về Tết đến vậy, vì đây là lần đầu tiên tôi đón Tết xa nhà, cái Tết không được quây quần cùng  gia đình bên mâm cơm tất niên và cũng không có bánh chưng, thịt kho, lạp xưởng, củ kiệu hay một món ăn truyền thống nào do mẹ tôi làm. Trên facebook, zalo bạn bè tôi đã rầm rộ đăng những status (trạng thái) về quê đón Tết. Với mọi người nó thật bình thường nhưng với tôi nó là điều ước vì năm nay tôi phải đón Tết tại đơn vị. Gọi điện thoại về nhà, tôi nghe mẹ kể rằng nhà tôi cũng đang chuẩn bị mọi thứ để đón năm mới, nào là gói bánh, mua dưa hấu, tuốt lá mai,… nhưng ba mẹ vẫn thiếu một thứ quan trọng nhất trong bữa cơm tất niên và những bữa cơm đầu năm, đó là tôi. Giọng mẹ khựng lại: “Tết này, anh Hai về quê vợ ăn Tết, vậy là nhà mình thiếu anh rồi thiếu con nữa, chỉ có ba với mẹ thôi”. Tôi chẳng dám nói thêm với mẹ rằng tôi thèm ăn những món ăn ngày Tết biết chừng nào. Mắt tôi rưng rưng, đến khi gác điện thoại rồi tôi khóc òa. Dẫu biết rằng mẹ sẽ tủi thân và vất vả nhiều lắm, nhưng mẹ đừng buồn, dù ở xa không về được, nhưng anh và con luôn hướng về nhà mình, và rồi gia đình ta sẽ có lúc được họp mặt đông đủ cùng nhau đón Tết. Khi còn ở nhà, đôi khi tôi chẳng nhận ra sự quan tâm của ba mẹ, nhưng bây giờ lại khác. Tôi chưa bao giờ có cảm xúc nhớ nhà như lúc này, và tôi hiểu ba mẹ nhớ tôi đến nhường nào.

       Tôi nhớ, năm trước, ba và tôi đi chọn mua những chậu hoa cúc, hoa vạn thọ, những chậu hoa màu vàng tươi khoe sắc mình trong nắng gió. Hai ba con đi hết nơi này đến nơi khác để chọn mua những chậu hoa đẹp nhất, chở về đầy chiếc xe rồi lo trang trí nhà để khoe với mẹ. Tôi nhớ những buổi cuối năm đi chợ cùng mẹ, ngồi lựa trái cây để cúng mâm ngũ quả, mẹ nói chỉ mong sao “cầu vừa đủ xài”. Mua xong hết các thứ, tôi xách mỏi cả hai tay, tuy mệt nhưng mà vui. Tôi thấy được không khí Tết đang ngập tràn trên chợ huyện, thấy xuân về trong ánh mắt lẫn nụ cười của từng người. Tôi nhớ như in những lúc được cùng bà nội gói bánh tét. Bà chỉ tôi tỉ mỉ từng công đoạn, nào là chuẩn bị lá chuối, nếp, thịt mỡ, đặc biệt là chuẩn bị chuối chín vì bà biết tôi thích nhất là ăn bánh nhân chuối. Tiếng củi cháy lách tách, tiếng cười nói rôm rả, những lúc ngủ gà ngủ gật khi trông chừng nồi bánh đang luộc,… tất cả đã cho tôi cảm giác ấm áp của ngày xuân, và xua tan cái lạnh giá còn sót lại của mùa đông.  Tôi nhớ đêm chờ đón giao thừa, gia đình sum họp đông đủ, ngồi cùng nhau nói chuyện vui buồn của một năm đã qua và nhâm nhi ly trà ấm, cắn rốp rốp hạt dưa. Tôi lại nhớ lúc cùng anh Hai đứng xếp hàng chúc Tết và được ba mẹ lì xì những phong bì đỏ chót. Tuy đã lớn, nhưng trong mắt ba mẹ, hai anh em tôi vẫn nhỏ như ngày nào. Ước gì tôi có thể được chạm tay vào cái Tết ở quê, để hòa mình vào không khí ấm áp bên gia đình.

       Năm đầu tiên tôi xa nhà, dù có nỗi buồn riêng, nhưng bù đắp lại, ở đơn vị tôi cảm nhận được cái Tết của tình đồng chí, tình anh em trong Đội. Không chỉ riêng tôi mà còn nhiều anh em khác cũng đón năm mới xa nhà. Chọn và yêu thích công việc này, thì dù có vất vả mình cũng phải cố gắng. Năm nay, được đón Tết cùng đồng nghiệp và các bạn học viên đã phần nào giúp tôi vơi đi nỗi nhớ gia đình.

       Một mùa xuân tôi không về, một cái Tết chỉ có ba và mẹ, nhưng gia đình tôi vẫn luôn luôn bên cạnh nhau. Dù ở một nơi xa, trái tim tôi luôn hướng về ba mẹ và luôn nhớ mãi những mùa Tết sum vầy cùng gia đình. “Ba mẹ hãy cứ yên tâm, đón Tết tại đơn vị cũng như tại nhà mình vậy đó. Và con xem đây chính là gia đình thứ hai, bởi con nhận được tình thương cùng sự quan tâm của anh em trong gia đình lớn. Con chỉ mong sao ba mẹ luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc. Hẹn qua Tết, rồi con sẽ về thăm ba mẹ”.

                                                                                              Võ Tấn Bình

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                                    Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                         ĐT: (028) 38 249 623; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                    ĐT: (028) 38 249 623; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn