Liên kết website

 

Số lượt truy cập
25964680
Những lời hối hận muộn màng

       Chỉ một phút đánh mất mình, cuộc đời của các em học viên đã bị ma túy phá nát. Khi bừng tỉnh lại, các em khóc nức nở với những lời hối hận muộn màng. Những học viên mà tôi đã được tiếp xúc ở các Trường đều thể hiện tâm tư, khát khao được sống, được yêu thương và mong được làm lại cuộc đời để thấy mình sống không là vô nghĩa… 

       Với các học viên cai nghiện ma tuý, khi cơn thèm khát qua đi thì đâu đó trong lòng các em vẫn đọng lại những tình cảm chân thành. Đặc biệt, đối với nhiều học viên đang học tập, rèn luyện để làm lại cuộc đời ở các đơn vị cai nghiện ma túy trực thuộc Lực lượng TNXP thì những ám ảnh về cái chết trắng cứ mất dần theo thời gian và những tình cảm yêu thương nồng ấm được hồi sinh trở lại. Những học viên đang cai nghiện ở các đơn vị thường nghĩ gì và nhớ về điều gì nhất? Và thật ngạc nhiên khi những điều các em nhớ nhất không phải là những cơn say với ma túy hay những thú vui thâu đêm suốt sáng mà lại là một mái ấm gia đình gần gũi và bình dị.

       “Tôi thèm được ngồi ăn cơm tối với gia đình như ngày nào” – Trần Văn Luân, Đội quản lý học viên số 2, Trường 2, bằng giọng xúc động nói về những bữa cơm mà khi đó, mẹ sẽ gắp thức ăn cho Luân và thủ thỉ nói về đủ thứ chuyện trên đời. Đối với Trần Đại Nam, một học viên ở Đội quản lý học viên số 1, Trường 1 thì cứ “day dứt mãi về dáng mẹ lầm lũi, thèm canh mướp mồng tơi, và đặc biệt là thèm “kiếm” cho mẹ một nàng dâu hiền thảo cũng như đứa cháu nội thật dễ thương để nâng niu, bồng bế”. Không chỉ là sự day dứt mà thật ra đó còn là nỗi xót xa, ân hận khi Nam nghĩ về mẹ của mình vốn đã chịu quá nhiều đau khổ vì con.

      Còn Đào Chí Phát, Đội quản lý học viên số 1, Trường 1 đã sáng tác nguyên một bài thơ nói về sự hối hận, lầm lỗi của mình trong quá khứ:

                                                            “Cho con xin lỗi cha ơi

                                                            Vì con đánh mất cuộc đời rồi cha

                                                            Đỗ đại học, sống xa nhà

                                                            Hàng tháng con lấy tiền ra tiêu pha

                                                            Đời con nay đã trượt dài

                                                            Bạn bè giờ chẳng còn ai bên mình

                                                            Giờ đây con nhớ gia đình

                                                            Nhớ cha nhớ mẹ nhớ tình yêu thương

                                                            Chỉ vì những thứ tầm thường

                                                            Mà con đánh mất cả tương lai rồi

                                                            Cho con xin lỗi cha ơi

                                                            Giờ con chẳng dám gặp người rồi cha.

                                                            Xin các bạn hãy nhớ nha

                                                            Ham chơi đừng có quá đà như tôi

                                                            Đánh rơi mất cả cuộc đời

                                                            Để cho cha mẹ lệ rơi bạn à”.

       Tưởng chỉ là thơ nhưng hoá ra, những lời tạ tội của Phát với bao nỗi xót xa đã trở thành sự thật. Còn gì đau lòng hơn khi những đứa con chợt nhận ra hạnh phúc giản dị chính là mái ấm gia đình thì đã quá muộn màng bởi trót đánh mất quá nhiều điều vì ma tuý: tuổi trẻ, niềm tin và  cả tình yêu thương của những người thân… 

        Các thầy chia sẻ với với các em học viên Trường 1

        Riêng Trần Đắc Kh., học viên cai nghiện Trường 3 mỗi lần nghĩ về mẹ là anh lại cảm thấy hối hận vô cùng: “Nhiều khi trong cơn đói thuốc, tôi như con thú dữ sẵn sàng la mắng và lấy cắp đi tất cả đồ đạc trong nhà trước sự bất lực của người mẹ già. Tuy thế, mẹ vẫn luôn bên tôi cận kề chăm sóc mỗi khi tôi say thuốc nằm vật vạ ở một góc nhà như người chết”. Rồi Kh. đi cai nghiện và đã bật khóc như một đứa trẻ khi lần đầu tiên mẹ thăm gặp với những thức ăn mua ở căn tin và những đồng tiền mẹ gửi mà mẹ nói đó là từ sự chắt chiu dành dụm mới có được. Bất chợt, lòng Kh. cảm thấy quặn đau vì thương mẹ và thảng thốt lo sợ ngày nào đó sẽ không có mẹ hiện diện trong cuộc đời. Từ đó, ở Trường 3, Kh. đã lao vào lao động ngày đêm để mong chuộc lại lỗi lầm, lấy những thành tích tốt để làm món quà tặng mẹ.

        Còn đối với học viên Bùi Văn T., Đội quản lý học viên số 1, Trường 2 chia sẻ rằng: “Mẹ em không trách hờn mà chỉ có tiếng thở dài và sự thứ tha của mẹ. Tại sao mẹ luôn tha thứ mỗi khi em lầm lỗi? Tại sao mẹ luôn bao dung trước những lỗi lầm của em? Lúc đó em không biết quý và trân trọng tình cảm mẹ dành cho em, để em trượt ngã vào ma túy”.

        Những câu hỏi như lời trách móc ấy không gì khác hơn chính là niềm đau, là sự giày vò của đứa con khi nhận ra những tình cảm thiêng liêng đã bị chính mình huỷ hoại và khó lòng có thể hồi phục được. Tuy vậy, hãy tin chắc rằng tình yêu thương sẽ không bao giờ bị huỷ diệt bởi bất cứ lý do gì khi những người trong cuộc vẫn đang khát khao muốn níu giữ. Dẫu đã va vấp, sai lầm nhưng những tâm hồn đang tìm lại sự hồi sinh trong nhân cách, tình cảm vẫn khao khát tình yêu thương và thứ tha của mọi người.

        Rời các đơn vị cai nghiện, tôi vẫn nhớ như in những lời bộc bạch mộc mạc, chân thành của các em nói với tôi rằng: “Nếu thầy có viết thì nhớ hãy viết thêm một lời nhắn nhủ này của tụi em để thay cho lời kết, thầy nhé.  Mọi người đừng ai dại dột dính vào ma túy, dù chỉ một lần thôi. Các bạn trẻ hãy tránh xa ma túy nếu không sẽ đánh mất chính mình và đừng để như tụi mình bây giờ, khi thấy ân hận và hối tiếc thì đã muộn mất rồi”.

 Đoàn Toàn

 

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Các trang: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  
Xem tin theo ngày
Trang chủ  Sơ đồ site
       
   LỰC LƯỢNG THANH NIÊN XUNG PHONG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH                                    Người phát ngôn:  Đồng chí: Lê Minh Khoa, Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh
       Địa chỉ: số 636, đường Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh                         ĐT: (028) 38 249 623; Email: lmkhoa.tnxp@tphcm.gov.vn
       Điện thoại: (028) 38 249 623 – 38 249 624 – Fax: (08) 39 245 211                                                 Đồng chí: Nguyễn Văn Bình, Phó Chỉ huy trưởng Lực lượng TNXP TP. Hồ Chí Minh.
       Website: www.tnxp.hochiminhcity.gov.vn –  Email: tnxp@tphcm.gov.vn                                    ĐT: (028) 38 249 623; Email: nguyenvanbinh.tnxp@tphcm.gov.vn