Tôi lỡ bước dẫm lên sầu một buổi
Thả hồn vào những làn khói đam mê
Đã từng phen quên mất cả đường về
Xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn
Đời sa ngã từ khi cùng chúng bạn
Sớm lại chiều thác loạn kiếp tha phương
Đắm chìm trong tệ nạn giữa đời thường
Mẹ biết được và mẹ tôi đã khóc
Mẹ nuôi tôi bao năm trời khó nhọc
Chỉ mong sao tôi ăn học nên người
Lo cho tôi trên mọi bước đường đời
Công lao ấy ví như trời như biển.
Con đã hiểu chưa muộn đâu mẹ nhỉ!
Con đang tìm dũng khí của đời con
Để cho mẹ lòng dạ bớt héo hon
Và phiền muộn vì đứa con lãng tử
Xin mẹ hãy thêm một lần tha thứ
Cho con thêm một cơ hội vươn lên
Để tìm lại những thứ đã lãng quên
Những khát vọng tương lai hằng mơ ước
Đến hôm nay con đã tìm lại được
Tìm được mình, tìm lại được chính con
Con sẽ đem, sẽ trả lại cho đời
Sẽ trả hết những người con mắc nợ
Trả cho mẹ đứa con ngoan của mẹ
Trả cho cha tự hào của đời cha
Trả cộng đồng, trả thôn xóm quê ta
Một lẽ sống, một con người hoàn thiện
Ngày đoàn tụ con mừng vui khôn xiết
Sắp tới rồi con tha thiết trông mong
Như người mẹ thai nghén chín tháng ròng
Chờ đứa con buổi lọt lòng non nớt
Trả xã hội một người công dân mới
Đã trưởng thành sau bao nỗi u mê
Mẹ yêu ơi con sắp được trở về
Về với mẹ với gia đình yêu dấu!
Bùi Văn Thinh